Chồng tôi ngoại tình sau 7 năm yêu thương thắm thiết

Tôi 27 tuổi, kết hôn với chồng đã được 4 năm và có một cô con gái hơn 2 tuổi. Hôn nhân của tôi là kết quả của mối tình sinh viên đói khổ có nhau. Ra trường chúng tôi cưới nhau, chúng tôi xin được việc làm ở thành phố nên thuê nhà sống. Hai vợ chồng son, tôi không phải làm dâu cũng không phải làm việc nhà vì chồng tôi san sẻ mọi thứ với tôi. Nói là san sẻ nhưng anh làm nhiều hơn tôi. Anh vốn ít nói nhưng sống rất tình cảm và yêu thương tôi.

Đi làm về là anh nấu cơm cho tôi, anh chẳng nề hà việc gì. Lúc tôi mang thai, niềm vui cũng nhân lên gấp bội, anh chẳng cho tôi đi làm vì sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Sáng anh dậy từ 5h, vệ sinh nhà cửa rồi đi chợ chuẩn bị thức ăn sáng cho tôi. Anh làm IT cho một công ty nước ngoài nên thu nhập cũng khá cao. Chúng tôi đã tích góp mua được nhà sau 4 năm ngày cưới. Con gái tôi cũng gần đến tuổi đi mầm non, tôi nhẹ phần lo lắng và chuẩn bị đi làm. Chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh phúc hơn thế, tối hôm ấy tôi và anh còn bàn bạc chuyện đưa con học ở đâu, rồi chia nhau thời gian đón con, mua thêm giường để tập con ngủ riêng. Vậy mà sáng hôm sau, gia đình chúng tôi đang vui vẻ ăn tân gia thì người phụ nữ đó đến.

Ban đầu tôi chỉ nghĩ là khách của chồng tôi, khách khứa đông lại thêm ba mẹ dưới quê lên nên tôi không để tâm đến thái độ của chồng. Chiều khi khách tan hết, chồng tôi đưa ba mẹ ra bến xe về quê, cô ấy đến trước mặt tôi và quỳ trước mặt tôi. Cô ấy kể mọi chuyện rằng cô ấy và chồng tôi đã qua lại với nhau như vợ chồng cách đây gần nửa năm. Họ quen nhau qua mạng, lúc đó cô ấy chưa biết chồng tôi đã có vợ con.

Tôi cứ nghĩ mình đang nằm mơ, tôi như người rơi xuống vực sâu khi cô ấy đưa những bức hình chụp chung của chồng tôi và cô ấy. Đau đớn hơn là tấm giấy kết quả siêu âm một bé trai 9 tuần con của cô ấy và chồng tôi. Cô ấy van nài tôi, xin lỗi tôi và cầu xin tôi cho con cô ấy một gia đình trọn vẹn. Cô ấy sợ tiếng đời mai mỉa vì cô ấy chỉ là một cô sinh viên chưa tròn 20 tuổi. Chưa bao giờ tôi lại hành động thiếu suy nghĩ đến vậy, tôi mất hồn bỏ áo quần vào va li rồi ôm con bỏ đi. Tôi chẳng có ai thân thuộc ở thành phố và cũng chẳng dám về nhà sợ ba mẹ tôi sẽ buồn rầu sinh bệnh.

Tôi gọi cho cô ruột, nghe chuyện cô ấy chạy tức tốc đến đón mẹ con tôi về nhà cô ấy. Chồng tôi gọi điện cho tôi nhiều cuộc rồi nhờ khăp bạn bè, người thân tìm tôi. Tôi vẫn không đủ bình tâm để đối diện anh. Hôm trước anh đã tìm đến nhà cô tôi, anh đã cầu xin tôi tha thứ và hứa hẹn dứt khoát với cô ấy. Cô tôi cũng bảo tôi nên cho anh ấy quay về vì không thể để mất gia đình đã bao năm gầy dựng như thế. Nhưng tôi phải làm sao đây? Còn người con gái đã mang giọt máu của chồng tôi, cô ấy là sinh viên, cô ấy sẽ phải đối diện với mọi người thế nào? Đứa bé kia có tội tình gì? Nếu tôi níu kéo chồng về có phải đã gieo tội ác? Tôi còn thương chồng mình nhiều lắm cũng không muốn mất anh nhưng liệu sau này chúng tôi còn hạnh phúc nữa không khi anh đã không chung thủy với tôi, trái tim anh đã san sẻ cho người khác?

Mấy ngày nay tôi cứ day dứt không biết phải làm thế nào. Tôi phải làm sao cho đúng?

                                                                                                                        Hương

Chồng tôi ngoại tình sau 7 năm yêu thương thắm thiết
Đánh giá bài viết

bình luận

Chia sẻ