Làm sao để trị chồng vô tâm

Tôi chẳng biết mình đúng hay sai khi lấy anh làm chồng vì đến lúc này tôi cũng không rõ mình có hạnh phúc hay không trong chính cuộc hôn nhân này. Tôi và chồng mình ban đầu chỉ là bạn thân nhưng sau đó dần nảy sinh tình cảm. Chúng tôi đã đi quá giới hạn trước khi cưới và tổ chức đám cưới lúc tôi đã mang bầu 4 tháng. Nếu như ngày chưa cưới anh vẫn hay quan tâm đến chuyện ăn uống của tôi rồi tặng quà cho tôi mỗi khi sinh nhật hay lễ tết thì giờ anh chỉ chăm chú tất cả thời gian vào game và mấy quán café.

Những ngày ốm nghén tôi cũng phải thức dậy sớm để đi chợ dù ngửi thấy mùi thức ăn là đã muốn nôn ra. Anh còn ngủ li bì sau trận game thâu đêm. Mọi việc nhà từ nấu nướng đến giặt giũ tôi cũng phải cố mà làm vì anh không hề chia sẻ. Nhiều lúc tôi bực tức trách anh vô tâm để vợ bầu bì làm một mình thì mẹ chồng tôi tỏ ý khó chịu. Bà bảo đàn bà ai mà chẳng thế, bà ngày xưa cũng bụng bầu vượt mặt mà vẫn làm đồng cực khổ gấp trăm lần có than van gì. Anh thì có nhiều lí do để viện cớ, nào là công việc căng thẳng nên về nhà nghỉ ngơi hay đi café thư giãn.

Tôi là vợ mà không biết thông cảm…Nhiều khi nghĩ tủi thân mình, tôi cũng đi làm vậy, cũng phải chịu bao nhiêu áp lực cơ quan, rồi nghén ngẩm mệt mỏi có được giờ nào thư giãn. Ở chung nhà với ba mẹ chồng tôi phải cố gắng làm sao đừng mang tiếng dâu con. Thèm muốn ăn miếng gì ngon cũng không dám vì mẹ chồng tôi lại bảo cơm nhà sao không ăn. Mệt muốn nghỉ việc nhà cũng không dám sợ mẹ chồng vừa làm vừa cằn nhằn. Tôi chẳng dám trách ba mẹ chồng vì dù sao ông bà cũng lớn tuổi rồi mình nhịn nhục một chút cho yên nhà. Chỉ buồn chồng không hiểu vợ, không thông cảm cho vợ.

Sinh nhật tôi vừa rồi, tôi được chị em trong cơ quan tặng nhiều quà cho em bé để chuẩn bị đi sinh. Về nhà tôi nhõng nhẽo đòi quà của chồng, ăn tối xong, chồng tôi nói ra ngoài có việc. Tôi chờ đợi hi vọng anh ấy ra ngoài mua sắm cho tôi gì đấy hoặc ít nhất cũng mua bánh kem tặng sinh nhật vợ. Vậy mà 10 đêm chồng vẫn chưa về, tôi sốt ruột gọi điện thì nghe tiếng các bạn anh hát hò rất ồn ào, họ bảo tôi đến quán karaoke chở anh về. Tôi dìu chồng trong khi mang bụng bầu 7 tháng lên tacxi mà nước mắt lưng tròng.

Tôi cũng đã giận anh trong mấy ngày không thèm nói chuyện nhưng anh cũng chỉ ở nhà với tôi được mấy ngày rồi lại chứng nào tật nấy. Chắc máu vô tâm nó ăn sâu vào người rồi hay sao ấy. Đỉnh điểm là tuần trước, anh chở tôi đi siêu thị mua sắm đồ sinh cho con. Đang mua đồ thì bạn anh điện rủ anh café, anh nói ra ngoài chút sẽ về ngay, tôi cứ mua sắm rồi ông đón. Anh vội vã đi mà không đưa tôi tiền, tôi thì không mang theo điện thoại bên mình. Thế là tôi chờ hoài ở quầy tính tiền cho đến khi siêu thị thông báo đóng cửa vẫn không thấy bóng anh. Tôi phải đến quầy chăm sóc khách hàng để mượn điện thoại gọi cho anh nhưng điện thoại anh lại tắt máy.

Tôi bắt đầu lo sợ, không biết chồng mình có gặp chuyện gì không. Tôi bỏ hết đồ đạc lại và kêu tacxi về nhà. Vậy mà về tới nhà đã thấy chồng ngồi vui vẻ chè chén với mấy người bạn. Tôi hỏi anh sao không đón tôi thì anh bảo vì bạn đòi về nhà chơi cho biết mà quên mất giờ đi đón. Tôi không hiểu nỗi anh, sao có thể bỏ vợ mang bầu sắp sinh ở lại siêu thị mà nói là quên được. Nhiều lúc tôi cũng muốn li dị cho xong nhưng ngoài tính vô tâm ra thì anh cũng biết lo cho gia đình, không bài bạc hay gái gú gì. Tôi biết phải làm sao đây? Có chị em nào có cách trị chồng vô tâm giúp em với, em bế tắc quá.

 

Chia sẻ