Nếu có một ngày em trở lại

Nếu có một ngày em trở lại” là mong ước cháy bỏng của bao nhiêu cô, cậu học trò đã từng trưởng thành trong mái trường xưa. Nơi ấy đã ấp ủ thật nhiều ước vọng, nơi nuôi dưỡng những tâm hồn khôn lớn. Nơi ấy vẫn chẳng đổi dời theo năm tháng chỉ có lớp học trò ngày ấy bây giờ mấy ai trở lại. Đời thì rộng lắm, chỉ tiếc ta không thể trở về những ngày tháng đã qua dù chỉ một ngày.

Nếu có một ngày em trở lại hãy giữ giùm em màu hoa thắm tuổi học trò, giữ giùm em chút trắng tinh khôi trong tà áo và chút tím mộng mơ của màu mực in nghiêng trang vở. Nếu được, hãy gọi tên em như những lần thầy đã gọi để em thấy mình không cần được nhiều hơn nữa những tình thương.

NẾU CÓ MỘT NGÀY EM TRỞ LẠI

Nếu có một ngày trở lại trường xưa

Gió có giữ giùm em màu hoa ấy

Nắng thôi mộng mơ khoảng trời rực cháy

Lưng chừng là nỗi nhớ buộc vào mây.

Nếu có một ngày em trở lại đây

Biết có được nghe bài thơ thầy đọc

Khung cửa sổ hôm qua, cô học trò ngồi khóc

Tiếc cho những ngày vội vàng

để sỏi đá chẳng gần nhau.

Em qua thời áo trắng khát khao

Mười năm trôi, chẳng thể đi hết những lời thầy giảng.

Ước mơ tương lai, mặt trời bừng sáng

Sao bỗng thấy bóng mình nhỏ bé giữa mênh mông.

Gốc phượng già có ai đó đứng trông

Cố nhặt cánh hoa rơi nhưng chẳng vẹn toàn kí ức

Chỉ thương cánh chim một ngày kia không đủ sức

Chở những niềm tin mà đời trót đặt lên vai.

Sự nghiệt ngã của thời gian có chừa một ai

Tuổi thầy nhân lên khi tiễn học trò qua cánh cổng

Ước hẹn nào chẳng mang nhiều hi vọng

Nhưng đời đâu riêng khúc sum vầy.

Nếu có một ngày em trở lại đây

Mặc chiếc áo dài, ngồi gốc xưa quen thuộc

Xin thầy hãy gọi tên em như mười năm về trước

Dù mắt chẳng nhung huyền mà lòng chưa hết đam mê.

Hồ Quyền Trang

Chia sẻ