Tôi phải làm sao với cuộc hôn nhân này?

Từ cái ngày anh chạy xe về nhà bỏ mặc tôi giữa con đường đông xe cộ là tôi đã nghĩ đến câu trả lời cho cuộc hôn nhân của mình. Thế nhưng tôi chẳng thể dứt khoát được dù nhiều lần trăn trở. Tôi là bạn đọc quen thuộc của nhiều trang tâm sự nhưng chưa bao giờ tôi dám thổ lộ chuyện của mình. Đến hôm nay, tôi quyết định tâm sự vì muốn được san sẻ và xin được tư vấn. Tôi là người đã qua một lần đò trước khi quen và thương chồng tôi bây giờ. Chồng trước của tôi là do mai mối, chúng tôi sống trong cuộc hôn nhân nhạt nhẽo, dần dần chúng tôi xa nhau vì không có nổi đứa con chung.

Mặc dù mang tiếng li dị chồng nhưng chúng tôi chưa ra tòa vì tôi phải đi làm ở xa mà cũng chẳng có gì để chia nhau trên tòa. Tôi là một phụ nữ tay trắng, không có bằng cấp, không có việc làm ổn định cũng không có nhan sắc. Tôi gầy như một chiếc bóng và đôi mắt lúc nào cũng đượm buồn. Tôi xin làm công nhân cho một công ty thủy sản ở tỉnh, ở đây tôi đã gặp chồng tôi hiện tại. Tôi quen anh thông qua một người bạn làm chung tổ với tôi, người bạn này là anh họ của chồng tôi. Ban đầu chúng tôi chỉ nhắn tin, lúc đó anh cũng thể hiện quan tâm tôi, hứa hẹn với tôi rất nhiều.

Nhưng sau đó tôi mới biết anh bắt cá rất nhiều tay, anh đã từng đưa mấy cô về ra mắt gia đình. Khi chúng tôi quen nhau được 1 năm anh dẫn tôi về nhà anh. Nhà anh có hai chị em, chị anh đã có gia đình, gia cảnh cũng bình thường và có phần khó khăn, điều đó tôi không bận tâm vì gia đình tôi cũng có hơn gì. Nhưng tôi bất ngờ là nhà anh lại bên cạnh nhà của dì và dượng tôi, không chỉ thế anh còn họ hàng với dượng của tôi. Ba và mẹ tôi li hôn nhau cũng đã lâu, tôi sống với ba, mẹ sống một mình bằng nghề buôn bán bia ôm. Tôi đã đau khổ vì người đã sinh ra tôi rất nhiều. Mẹ tôi lại cặp kè với chính em rể của mình là dượng tôi. Lần ấy dì tôi bắt gặp nên chém một nhát dao vào tay mẹ. Vết thương ấy giờ đã lành nhưng sự nhục nhã mà gia đình tôi gánh chịu không bao giờ hết trước miệng đời. Sau hôm ấy, tôi lặng lẽ chia tay anh vì thấy mình không xứng đáng.

Bao lần chia tay rồi quay lại, cuối cùng vì cảm thấy anh yêu tôi, gia đình anh lại tỏ ra thông cảm và thương tôi nên tôi chấp nhận đám cưới sau 3 năm quen nhau. Tôi lại mặc chiếc áo cô dâu lần thứ hai dù không rước dâu nhưng tôi nghĩ bên anh bằng tình yêu, tôi sẽ tìm thấy hạnh phúc. Ấy vậy mà hạnh phúc chẳng mỉm cười với tôi. Chúng tôi ở nhà với cha mẹ chồng suốt mấy tháng trời. Thời gian ấy tôi hiểu ra anh chẳng phải có mình tôi. Anh hay nhắn tin đưa đẩy với người cũ hoặc bất cứ ai anh quen trên mạng.

Anh chẳng chịu làm ăn mà thích công việc nhàn hạ lương cao, vì thế anh cứ nhảy việc liên tục mà chẳng được vốn liếng bao nhiêu. Anh chơi đánh bài, đá gà, nhậu nhẹt…đủ mọi hình thức. Tôi như vỡ òa ra. Mẹ chồng tôi thì miệng rất ngọt ngào, có lúc tôi đã lầm tưởng bà thương tôi nhưng tôi nhưng sau này khi có chuyện, bà đã không hỏi mọi lẽ đúng sai mà đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Ngày xưa bà đã khổ vì cha chồng tôi cũng chẳng khác gì chồng tôi hiện tại nhưng bà lại không hiểu cho nỗi khổ của tôi.

Cha chồng tôi thì gia trưởng, suốt đời ăn chơi nhưng lại thích thị uy với vợ con. Chị chồng cũng chẳng hiền, bà cứ soi mói tôi mọi thứ. Nhìn những bữa cơm nhà chỉ có con cá kho khô tôi muốn rớt nước mắt. Tôi xin mẹ chồng và chồng đi làm, bà cũng không giữ lại vì ở nhà cũng túng thiếu lại nợ nần của chồng tôi. Chồng tôi chê công ty tôi làm vất vả lại lương thấp nên nhảy việc và ở riêng cùng bạn. Ngày anh bỏ tôi đi làm riêng anh đã mang theo hai chỉ vàng cưới và số tiền tôi có. Anh bán hết số vàng nói là trả nợ cho người ta. Anh làm cũng chẳng được bao lâu thì lại về quê vì chán việc, nợ nần, anh lại nhắn tin thả thính với các cô trên mạng và ngay cả đứa cháu ruột của tôi kêu anh bằng dượng.

Tôi buồn và thất vọng rất nhiều, cả nhà chồng lúc trước nói thương yêu tôi giờ lại quay lưng đổ lỗi cho tôi khiến anh như thế, tôi không biết nói lời ngon ngọt giữ chồng. Tôi nói với anh chuyện chia tay vì thật ra chúng tôi chẳng có đăng kí kết hôn. Mẹ anh rồi chị anh điện lên bảo tính tôi không biết nhường nhìn chồng, có chút chuyện đã li dị nên mới 2 đời chồng. Từng câu nói của họ cứa vào tim tôi. Tôi muốn dứt khoát nhưng nghĩ thân mình không có gia đình để về, sau này làm sao có thể tìm được nơi nào bình yên vì tôi trót mang số 2 đời chồng. Tôi sợ không thể vượt qua tiếng đời dị nghị, quan trọng là tôi vẫn còn thương con người bạc bẽo kia. Tôi bây giờ bế tắc lắm, mong chị em hiểu được và giúp tôi cách nào gỡ rối.

Chia sẻ