[Văn 6] Kể về một thầy giáo hay cô giáo mà em yêu quý – bài viết số 2

[Văn 6] Kể về một thầy giáo hay cô giáo mà em yêu quý – bài viết số 2

Bài làm:

Tuổi học trò là tuổi tươi đẹp và đáng ghi nhớ suốt đời. Không còn niềm hạnh phúc nào hơn được ngày ngày cắp sách đến trường, vui chơi cùng bạn bè và học những điều mới lạ. Gần 6 năm khoác lên mình chiếc áo học sinh em đã trải qua nhiều kỉ niệm vui buồn cùng học với nhiều thầy cô nhưng với tôi thầy Cường là người thầy tôi yêu quý và kính trọng nhất.

Thầy Cường là một thầy giáo trẻ mới về trường khi tôi lên lớp 4, sang năm học lớp 5 tôi mới được học thầy. Ấn tượng đầu tiên của tôi về thầy là thầy cao, thân hình khá to lớn và khỏe mạnh. Thầy thường xuyên tập thể thao nên dáng đi nhanh nhẹn, mạnh mẽ. Tôi hay đếm từng bước chân thầy mỗi khi thầy đứng trên bụt giảng và tuyên bố với các bạn rằng thầy đúng là người đàn ông bản lĩnh. Do hoạt động ngoài trời nhiều nên nước da thầy chuyển sang màu ngâm đen mặc dù trước kia thầy rất trắng. Tôi vẫn thích nhất là mái tóc của thầy, mái tóc ngắn chẻ bảy, ba khiến thầy trông như một tài tử Hồng Công. Lũ học sinh nam lớp tôi vẫn thường bắt chước kiểu tóc ấy khi đến trường. Mỗi lần nhìn chúng tôi, thầy Cường dùng đôi mắt ân cần của một người anh giảng dạy cho em mình nhưng đôi lúc đôi mắt ấy cũng ánh lên những tia giận dữ vì chúng tôi nghịch phá. Thầy Cường dạy chúng tôi môn anh văn một môn học rất cần chất giọng, thầy có chất giọng rất hay. Giọng thầy vang to và ấm, mỗi lần giảng bài chúng tôi thích thú lắng nghe và say sưa với mơ ước sau này lớn lên sẽ giống thầy đứng trên bụt giảng truyền đạt những điều hay đến học sinh mình.

Từ lúc thầy đến trường chúng tôi dường như trường tôi ngày một vui hơn, sôi động hơn và học sinh đoàn kết hơn. Thầy rất có khiếu văn nghệ, mỗi lần văn nghệ của trường chúng tôi đều xếp hàng háo hức đợi thầy lên hát. Giọng hát du dương, trầm ấm đi vào lòng chúng tôi khiến chúng tôi không thể nào quên. Không chỉ thế thầy còn dạy cho học sinh múa, hát và nhảy những bài sôi động. Nhờ vào thầy mà những tiếc mục văn nghệ trường tôi thêm mới lạ. Chúng tôi là những học sinh thành thị được lợi thế về vật chất, thiết bị nhưng lại thiếu quá nhiều kĩ năng. Chính thầy Cường đã nói với chúng tôi điều ấy và cũng thầy đã chỉ ra những chỗ thiếu sót của chúng tôi. Thầy tổ chức những tiếc học ngoại khóa để chúng tôi dã ngoại, tham quan đồng thời xử lí những tình huống ngoài đời. Lần đầu tiên tôi được cắm trại, được bắt cá dưới ao, được cầm trên tay hạt lúa quê hương…cảm giác thật thích thú làm sao. Cũng từ đó tôi mới hiểu được giá trị của người nông dân đã mang đến ấm no cho mỗi chúng ta và càng trân trọng cuộc sống của mình vì ngoài kia còn có bao người thiếu thốn.

Tôi không phải là học sinh giỏi hay đặc biệt gì nhưng luôn được thầy quan tâm. Không chỉ riêng tôi mọi học sinh trong lớp thầy đều nhớ tên, nắm rõ học lực và hoàn cảnh riêng. Chúng tôi càng yêu mến thầy hơn vì điều đó. Có một lần chúng tôi trên đường đi học về, tôi đi bộ cùng các bạn vì nhà tôi cách trường không xa. Do mải mê kể câu chuyện cười cho các bạn nghe tôi đi ra đường lúc nào không hay. Lúc ấy có một chiếc xe máy chạy tạt ngang với tốc độ rất nhanh. Tôi chưa kịp làm gì thì bỗng có người ôm tôi nhấc bổng lên rồi né thật nhanh vào lề đường. Thì ra đó là thầy, thầy đã cứu tôi, nếu không có thầy suýt nữa tôi đã gặp nguy hiểm. Tôi mếu màu cảm ơn thầy và chẳng bao giờ dám vừa đi vừa đùa giỡn nữa.

Thầy Cường đối với chúng tôi như một người anh, người chú thân thiết vậy. Chúng tôi còn lấy thầy làm gương để cố gắng nhiều hơn trong học tập. Riêng tôi sau lần tai nạn ấy tôi càng quý mến thầy và quyết tâm học giỏi môn anh văn để sau này làm một giáo viên anh văn giống như thầy. Bây giờ tôi đã rời xa trường cũ nhưng tôi hứa sẽ có một lúc nào đấy về thăm lại trường và cảm ơn thầy những gì thầy dành cho chúng tôi.

Xem thêm:

Chia sẻ