[Văn 6] Miêu tả hàng phượng vĩ và tiếng ve vào một ngày hè

[Văn 6] Miêu tả hàng phượng vĩ và tiếng ve vào một ngày hè

BÀI LÀM

Mùa xuân trôi qua với biết bao luyến tiếc, người ta từ biệt những cuộc du xuân, từ những sắc hoa rực rỡ để đến với mùa hè đầy những niềm vui. Dẫu không rực rỡ như những sắc hoa ngày xuân, nhưng màu đỏ của hoa phượng cùng âm thanh của những chú ve lại làm mùa trở nên sôi động và nhộn nhịp hẳn lên.

Cứ mỗi độ hè về là hàng phượng vĩ trước sân lại bắt đầu nhộn nhịp. Những cánh hoa đỏ thắm lấp ló sau những tán lá xanh như vẻ đẹp dịu dàng, e ấp của những cô gái trẻ. Hoa phượng không mọc đơn lẻ mà mọc thành những chùm rất to. Những cánh hoa xòa ra như những chú bướm theo gió đập cánh bay vào không trung.

Cây phượng có thân hình sần sùi, gốc cây to lắm, chừng hai vòng tay ôm mới xuể. Ấy vậy mà những lần hoa nở, không biết bằng cách nào học sinh có thể trèo lên cây để hái hoa mang về để vào trong vở. Lá của cây phượng rất nhỏ, mọc trên những tán to, mỗi lần có cơn gió thổi qua, những chiếc lá rời cành rơi lả tả như những hạt tuyết xanh. Đứng từ xa nhìn lại tưởng tượng như có một cơn mưa xanh tươi mơn mởn.

Mùa thi đến cũng là lúc cây phượng thay lá, lúc ấy thây cây to lớn, sần sùi kia chỉ còn lốm đốm những mảng xanh xanh màu lá nhưng trái lại, còn có thêm màu xanh của những nụ hoa e ấp chứ đựng cánh hoa rực rỡ. Chẳng bao lâu, từ những nụ hoa xanh ngắt, những bông hoa bung nở, làm rợn ngợp cả vùng trời. Những cánh hoa phượng rơi trên sân đỏ thắm, những cánh hoa phượng được dùng làm quà để tặng nhau, được ép vào trang vở tạo hình những con bướm xõa cánh tung bay giữ ngày hè.

Điều đặc biệt ở ngôi trường tôi chính là phượng vĩ không đơn độc mà được mọc thành hàng. Một hàng phượng thẳng tắp hai bên đường như những con người cần mẫn, những vị “khai quốc công thần” gắn bó hàng chục năm với ngôi trường trăm tuổi. Họ đứng lặng lẽ, âm thầm chứng kiến những thăng trầm, biến động. Biết bao mùa thay lá trôi qua, biết bao lớp học trò đã trưởng thành, tốt nghiệp, biết bao nụ hoa mà hàng phượng vĩ hiến dâng cho cuộc đời. Tất cả dường như trở thành ký ức khó phai cho bất cứ ai đã từng đến, từng ngắm nhìn, từng nô đùa, từng ngồi dưới tán phượng lắng nghe tiếng ve kêu.

Thật vậy, cứ mỗi độ hè về là cây phượng lại trở thành ngôi nhà lý tưởng cho hàng trăm, hàng ngàn chú ve không biết từ nơi nào dọn lại. Tiếng ve réo rắt như thúc giục mùa hè mau đến nhanh hơn để cô cậu học trò lại được nghỉ ngơi, chơi đùa cùng tiếng ve và hàng phượng vĩ.

Tiếng ve không bao giờ vang lên đơn độc mà mỗi khi cất lên, nó như một dàn đồng ca cất lên khúc hát thân thương mà có lần chúng ta từng được học trong tiết âm nhạc: “Khắp phố phường tiếng ve kêu hè hè hè. Và trong những tàn lá, tiếng ve kêu hè hè hè”. Có khi người ta cảm thấy ồn ào, phiền phức, nhưng khi đến hết hè rồi, người ta lại cảm thấy nôn nào và nhớ tiếng kêu ấy vô cùng.

Tiếng ve và hàng phượng không phải là những hình ảnh thiêng nhiên đơn thuần mà đó chính là ký ức, là kỷ niệm, và niềm vui và tình cảm gắn bó của biết bao cô cậu học trò. Để mỗi khi tiếng ve cất lên, mỗi khi hàng phượng vĩ nở những bông hoa rực rỡ. Lũ học trò chúng tôi lại háo hức reo lên: “A! Hè về rồi!”.

Xem thêm:

Chia sẻ